Người phụ nữ “Đẹp”
Ngày đưa:  19/10/2022 08:49:34 AM In bài
Bà nay đã 65 tuổi, nuôi mẹ già 83 tuổi, lưng bà cong như ná bắn chim thuở tôi và anh trai nghịch ngợm. Bà đi chiếc xe đạp cồng kềnh, sau xe là những “ve chai”. Thỉnh thoảng gặp ngang nhà, tôi tặng bà 10 ngàn, bà rối rít cảm ơn, lòng tôi thấy ấm áp.

Điều đặc biệt, là tôi hay gặp bà vào sớm tinh mơ - giờ tôi đi tập thể dục.

Gần đây, một vài hàng xóm phàn nàn về việc mất giày dép, thùng rác nhựa trước nhà và có ý nghi ngờ bà.

Một tối cuối tuần, tôi mời bạn bè đến nhà liên hoan, sau cuộc vui tôi dọn vỏ bia bỏ vào thùng giấy để trước nhà cho “ve chai” lượm.

Sáng hôm sau, tôi đang uống cà phê thì anh bạn gọi điện từ số của vợ: “Hôm qua anh có rơi điện thoại ở nhà em không?”, “Không anh ơi”, “Vậy anh làm rơi ngoài đường rồi”. Đó là chiếc điện thoại giá trị, anh khoe cách đây ít hôm, vợ tặng cho anh nhân dịp sinh nhật.

Sau khi uống cà phê, tôi về thấy bà đang ở trước nhà. Do việc hàng xóm nghi ngờ lâu nay, cộng anh bạn vừa mất điện thoại, gặp bà tôi bực bội, định xẳng giọng, nhưng bà lên tiếng trước:

- “Con về rồi à, bà chờ nãy giờ”

- “Có việc gì đó?”

- “Con ơi, sáng sớm ngang qua thấy vỏ lon bia để ngoài thùng rác, bà lượm, về nhìn thấy có chiếc điện thoại này, chắc của nhà con nên bà đem trả”

Tôi không thể diễn tả cảm giác của mình lúc ấy - xấu hổ, áy náy xen lẫn xúc động, chỉ biết thốt lên: “Cảm ơn bà!”, bà hiền hậu cười ra về. Tôi đứng lặng nhìn theo mà sống mũi cay cay, nước mắt chực trào.

Ôi...lâu nay tôi tặng bà 10 ngàn, với tôi là ý nghĩa, nhưng nghĩa cử của bà hôm nay còn cao hơn cả mấy lần tôi.

“Bà” và chiếc xe đạp để mưu sinh hàng ngày

Với tinh thần của một cán bộ công đoàn lâu năm (tôi được BCH Tổng LĐLĐ Việt Nam tặng Kỷ niệm chương “Vì sự nghiệp xây dựng tổ chức Công đoàn”) và ở nơi cư trú, tôi là Tổ phóTổ Đảng viên 213. Sau hôm đó, tôi gặp chú Tổ trưởng dân phố trao đổi, đề xuất cách giúp đỡ bà. Trong khu phố có một nhà hàng luôn đông khách, lượng vỏ lon, thùng giấy hàng ngày thu gom rất nhiều. Chúng tôi ngỏ ý với nhà hàng tạo điều kiện cho bà mua giá rẻ để bà có nguồn hàng ổn định, bán cho cơ sở thu mua phế liệu. Chủ nhà hàng cũng đồng cảm với hoàn cảnh của bà như chúng tôi và đồng ý.

Đem tin đến, bà cảm ơn trong nghẹn ngào!!!

Hình ảnh bà làm chúng ta phải suy ngẫm. Dù tuổi cao, con cái báo hiếu thế nào nhưng với đấng sinh thành, bà đã trọn hiếu đáp. Danh dự và tự trọng, bà không trông mong sự thương hại hay trợ cấp từ ai, mà vẫn lao động từ chính đôi tay của mình, kiếm thu nhập chính đáng. Bà quả là người phụ nữ “ĐẸP”.

Mỗi ngày gặp bà ngang qua, dẫu sau yên xe là cồng kềnh, nặng trĩu cùng mồ hôi nhễ nhại, tôi cảm nhận được năng lượng tích cực từ bà. Lòng tôi vui lạ!

Kiều Giang 


Bản quyền ©2012 Liên đoàn Lao động tỉnh Quảng Ngãi